Thứ Hai, 22 tháng 4, 2013

Quyền con người-kinh nghiệm từ tôi



Quyền con người đã được nhà nước VN thừa nhận

Viết tiếp bài: Ai xuyên tạc được chân lý
Hôm nay, nhiều bạn nhận xét tôi thật là “gân” khi viết nhiều bài “động chạm” đến thế, còn trưng ra cả tên tuổi, địa chỉ, số điện thoại, email,…tất tần tật mà không sợ. Nhiều độc giả cho rằng ông này có lẽ uống thuốc liều; nhiều người cảnh giác còn cho rằng tôi được mua chuộc, được chống lưng để làm chim cảnh bẫy mồi,….v.v và v.v.
Cũng như các bạn, tôi cũng sợ. Nhẹ thì bị sách nhiễu, mất công ăn việc làm, gia đình khốn khổ liên lụy, nặng thì đi tù, thậm chí có khi bị chết trong đồn công an, ai mà không sợ? Ai đó đã nói, con người là động vật chính trị, tôi hoàn toàn đồng ý. Là con người làm sao mình có thể thờ ơ trước cuộc sống, trước hiện tình nghèo khó, tham nhũng của đất nước? Tôi quan tâm đến chính trị từ khi còn là sinh viên, tôi rất chán nản cho nền giáo dục, chán nản mỗi khi có việc phải đến bệnh viện hay cơ quan nhà nước. Nhưng tôi không làm gì cả, bỡi vì tôi sợ; ba má tôi sợ, anh em tôi sợ, bạn bè tôi sợ. Xung quanh tôi, ai ai cũng sợ, đụng chuyện chính quyền là họ vẽ ra nhiều kịch bản khủng khiếp. Đa số mọi người suy nghĩ chính quyền này rất tàn bạo, họ sẵn sàng dùng công an, dùng nhà tù, thậm chí là dùng bạo lực đánh đập, ám sát các kiểu như gây tai nạn giao thông, bỏ độc vào thức ăn,… để bóp chết bất cứ ai hó hé động chạm đến các vấn đề nhạy cảm. Họ nêu ra nhiều trường hợp bị nạn như vậy từ thời bao cấp đến giờ. Cũng là con người, làm sao mà tôi không sợ?

Cách đây gần một năm, khi gửi mail làm quen với những người nổi tiếng như ông Nguyễn Thanh Giang, ông Hà Sỹ Phu, ông Phan Văn Lợi,...hay kết bạn trên face với những nhân vật nổi danh như NBG, Lân Thắng,….tôi cũng cũng run bắn người như thể công an sẽ biết tôi. Tôi biết, ở VN chuyện theo dõi tất cả mọi người qua nghe lén, qua IP là chuyện có thể làm được. Lòng tràn đầy nhiệt huyết, khả năng viết lách có nhưng tôi chẳng làm gì cả hoặc viết rất ít, dùng mail nặc danh để gửi bài; vừa gửi vừa run, mắt lấm la lấm lét nhìn tứ phương như thể công an sắp ập vô bắt tại trận đến nơi; gửi xong về nhà còn lo sợ khá lâu, thỉnh thoảng comment mà cũng sợ bị công an biết.
Khi phong trào con đường VN phát động, lần đầu tiên tôi chú ý đến vấn đề quyền con người và tìm hiểu sâu về nó. Từ đây, tôi biết được nhiều điều mà lâu nay mình không biết. Tôi dần nhận thức được thế đứng của công dân trong xã hội; một công dân chúng ta có nhiều quyền. Công an dù cường quyền nhưng cũng chỉ có thể hành xử lạm quyền trong một mức độ nào đó chứ không thể muốn bắt ai là bắt, kết án ai là kết như lâu nay tôi tưởng. Họ cần một cái cớ nào đó, chúng ta biết rõ trình tự thủ tục, khả năng quyền hạn thì có thể tránh được như cầm dao sao cho không đứt tay vậy.
Các bạn theo dõi các bài viết của tôi từ “Nhật ký làm việc với PA61 - An ninh thành phố Đà Nẵng” đến bài “dân chủ và giấy mời”, “quyền của người đóng thuế”,…..hẳn các bạn thấy tôi có thể tự tin đối đáp, đòi hỏi quyền của mình. Tất cả sự tự tin đến từ hiểu biết. Khi mình biết chắc mình có những quyền gì, chính quyền chỉ có thể làm gì và không thể làm gì thì mình có thể ăn nói ra bờ ra thế, có lý có tình. Đối diện với công an mà không phải sợ sệt, bấn loạn.
Nhiều người đọc xong đoạn trên sẽ chép miệng “nói như thánh, ở cái xứ Việt Nam này thì làm gì có luật chứ đừng nói có quyền. Nơi đây chỉ có luật rừng thôi, ông muốn bắt ai ông bắt, bỏ tù ai ông bỏ, như bao người: Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Lê Thăng Long, Cù Huy Hà Vũ,….”. Tôi đồng ý là VN không thể vin vào luật trong tất cả mọi việc. Tôi từng chép miệng cho rằng quyền con người chẳng ích gì trong điều kiện độc đảng hiện nay, tuy nhiên hiểu về quyền con người đã làm thay đổi tôi như các bạn thấy. Trong cuộc sống, nếu chúng ta hiểu biết quyền con người, biết các quyền công dân được hưởng, biết những trình tự mà công an phải làm muốn bắt bạn thì bạn có thể thể hiện chính kiến giống tôi mà không phải sợ. Hiện nay tôi thấy nhiều người có nỗi sợ quá lớn. Sau bài viết “Ai xuyên tạc được chân lý”, nơi tôi công bố địa chỉ, email, điện thoại, có một số người gọi điện cho tôi nhưng họ vô cùng sợ sệt, họ nói rất nhanh rồi tắt máy như thể công an đang chạy đến bắt họ. Nhiều người còn không dám gửi email cho tôi.
Các bạn hãy tìm hiểu về quyền con người, quyền công dân, trang bị khả năng ăn nói, căn bản thôi chứ không cần quá giỏi thì bạn sẽ tự tin, bạn hoàn toàn tham gia vào sinh hoạt chính trị ở mức vừa phải, thậm chí có thể “gân” giống tôi mà không phải gặp rắc rối gì. Blogger Huỳnh Ngọc Chênh, trong một lần còm đã viết “nếu mỗi công dân đều sống và làm việc theo pháp luật, để bảo vệ những cái quyền của cá nhân mình mà pháp luật đã ghi thì đất nước này sẽ nhanh chóng tiến lên dân chủ và văn minh”.
Sự hiểu biết cho ta sự tự tin và dũng cảm. Tôi rất vui lòng nếu nhận được lời đề nghị giúp ai đó tìm hiểu về quyền con người. Nếu bạn có ý định, hãy mạnh dạn liên lạc đến tôi.
Nguyễn Văn Thạnh
Đã tham gia PTCĐVN.
54 Nguyễn Công Trứ-ĐN
0984,973,376
Bài tiếp: PT hiến chương 77 và bài học cho Việt Nam

3 nhận xét:

  1. Cần những người như bạn để xã hội dân chủ hơn. Rất mong sẽ được làm bạn.

    Trả lờiXóa
  2. co nên cưu vơt những giâc mơ?
    -nên lăm chư!nêu không cưu vơt những giâc mơ,thì cưu vơt cai gi trên đơi này?
    -không cân cưu vơt những giâc mơ,chicân cưu vơt niêm tin! con những giâc mơ thì tư chúng se hôi sinh.(E.M.Remarque)

    Trả lờiXóa
  3. Thêm một tổ chức dân sự vừa được khai sinh ở Việt Nam. Ngày 4/7/2014, Hội Nhà báo độc lập Việt Nam (The Independent Journalists Association of Vietnam – IJAVN) đã chính thức tuyên bố thành lập tại Sài Gòn. Hội NBDL Việt Nam tuyên bố ra đời nhằm thực thi quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận, tạo điều kiện cho giới viết báo ‘làm đúng thiên chức của mình, phản biện và xây dựng một xã hội công bằng, một đất nước thật sự độc lập tự chủ, không cúi đầu hoặc run sợ trước hiểm họa ngoại xâm đang quá cận kề’. Vậy sự thật có đúng như vậy
    http://yeunuocbanghanhdong.blogspot.com/
    http://traichieu.blogspot.com/2014/07/danh-khong-chinh-noi-khong-thuan-lam.html

    Bài 1 – DANH KHÔNG CHÍNH ĐÁNG
    Về cái gọi là “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam”:
    DANH KHÔNG CHÍNH, NÓI KHÔNG THUẬN, LÀM BẤT MINH

    Như dư luận đã biết, hôm 4/7 tại TP HCM, một nhóm cá nhân đã tuyên bố thành lập và ra mắt cái gọi là “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” – xem như một “tổ chức dân sự mới” – nhằm thực hiện cái mà nhóm cá nhân này cho là “quyền tự do biểu đạt và tự do báo chí”. Có rất nhiều câu hỏi đặt ra về cái tổ chức này mà cho đến tận hôm nay, chính nhóm cá nhân đứng ra tuyên bố thành lập cũng chưa giải đáp cho được “xuôi chèo mát mái”…

    Bài 2– NÓI CHẲNG THUẬN TAI

    Về cái gọi là “Hội Nhà báo độc lập”:
    DANH KHÔNG CHÍNH, NÓI KHÔNG THUẬN, LÀM BẤT MINH
    Như phân tích ở bài trước, “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” thực chất chỉ là một thứ “con hoang”, chẳng ra đời một cách đàng hoàng cũng chẳng được công khai đăng ký và được luật pháp công nhận. Những thành viên “đẻ” ra cái tổ chức kỳ quái này hẳn “tưởng bở” rằng với “đứa con hoang” mang những thứ tên “vang như chuông, rền như khánh” ấy sẽ nhanh chóng “nổi đình nổi đám” trong cũng như ngoài nước song sự thật còn ê chề hơn nhiều lần họ tưởng tượng…



    Trả lờiXóa